Giỏ hàng đang trống ...

Đóng

BÀ CƯ SĨ NGỘ ĐẠO

Ở Ấn Độ có một ngôi chùa, bên cạnh chùa có một  cây  tùng thuộc giống  tùng Ông  Uất Bà Sa, vì thế  nên  người ta lấy cây đặt  tên  cho chùa, gọi là chùa Cây Tùng.

Trong chùa có hơn  một  trăm vị tăng cư ngụ,  mỗi ngày  tu tập  pháp chỉ quán. Chư  tăng nơi đây  tu hành rất tinh tiến dũng mãnh, vì thế  mà thánh nhân chứng quả  trong chùa không phải là ít.

Cách  chùa Cây  Tùng  khoảng hai,  ba  dặm  đường, có một  bà  cư sĩ  tu tại gia.  Bà  thành tâm cung  kính cúng  dường  các vị xuất gia đến  mức cùng  cực. Bà phát nguyện mỗi ngày  thỉnh một vị tỳ-kheo đến  nhà cho bà được cúng dường,  vì thế  chư tăng trong chùa Cây Tùng luân phiên nhau đến  nhà bà  thọ  cúng.  Cúng dường xong,  bà  còn  muốn được  nghe chư  tăng thuyết pháp khai thị  cho,  nên  các  vị  tỳ-kheo tuổi  cao  đức  trọng tinh thông liễu  giải  Phật Pháp thì  hoan hỉ chấp  nhận, nhưng vì bà cư sĩ này  cũng có thông hiểu đôi chút Phật pháp nên  các vị tỳ-kheo sức tu học còn ít ỏi thiếu sót thì  rất ngại  không muốn đến  nhà bà.

Trong chùa Cây  Tùng  có một  vị tỳ-kheo tên  là Ma Ha Lô, cuối đời mới xuất gia, tuy  tuổi  rất cao nhưng sự hiểu biết  về Phật Pháp rất là ít ỏi. Chỗ thâm sâu  của Pháp thì  cố nhiên là mù  tịt, nhưng ngay  cả chỗ cơ bản tối thiểu ông cũng  không biết.

Một hôm,  đến  phiên ông đi thọ  cúng.  Ông  dĩ nhiên không hề muốn đi chút nào  vì tự  biết  mình không đủ sức thuyết pháp khai thị cho ai. Ông từ chối, đẩy người khác đi thế,  nhưng đẩy tới đẩy lui mà chẳng ai nhận lời đi thế  ông, ai cũng  bảo rằng:

– Tới phiên ông thì  ông hãy  đi chứ,  đẩy  người  khác đi thế  nghĩa là thế  nào?

Cuối cùng  ông thầm nghĩ  rằng:

– Dù sao ta cũng  là tăng sĩ, là phúc  điền  của  chúng sinh, theo  lẽ phải nhận sự  cúng  dường  của  người  ta, cho người  ta được dịp  vun  bồi ruộng phước  và trưởng dưỡng gốc thiện. Tuy ta không biết thuyết pháp, nhưng không ai chịu  đi thì  tốt nhất là chính ta đi vậy.

Vị  tỳ-kheo già  bèn  chống  gậy  lần   mò  từng  bước chầm chậm lên đường.  Bà cư sĩ ở nhà chờ thật lâu,  lòng nóng  như  lửa đốt vì đã đúng ngọ rồi mà vẫn  chưa  thấy ai  tới.  Khó  khăn lắm  lão  tỳ-kheomới lại  tới,  bà  cư sĩ ngắm ông lão từ xa dáng điệu  đạo mạo  nghiêm trang, da  dẻ hồng  hào,  đầu  tóc bạc phơ, trong lòng cảm  thấy vô cùng  tôn kính, vội vàng  lễ lạy nghênh đón:

– Ngài  là  bậc  trưởng lão  tuổi  cao  đức  trọng,  được ngài  quang lâm  tệ  xá,  đệ  tử  cảm  thấy vô cùng  vinh hạnh!

Bà  một  lòng  nghĩ  rằng vị lão  tăng này  nhất định phải là một vị trí huệ  thâm sâu, sẽ có thể  bố thí  cho bà những bài  pháp vi diệu  vô thượng, vì thế  bà  hoan hỉ khôn  kể xiết,  vội vàng  bày ra những món  ăn  tuyệt mỹ nhất để cúng  dường  vị lão tỳ-kheo.

Cúng dường  xong,  bà thỉnh vị lão tỳ-kheo ngồi  lên tòa  cho  bà  đảnh lễ,  và  quỳ  dưới  đất, bà  thỉnh ngài thuyết pháp khai thị.

Vị tỳ-kheo đăng bảo tòa rồi, trong lòng xấu hổ muôn phần, thấy mình thật là ngu  si một  cách  đáng thương vì không hề  biết  gì về Phật pháp. Không  có cách  nào khác, ông thở dài một tiếng rồi nói nhỏ:

– Sự ngu  si của  con người  đúng là gốc rễ của  muôn phiền não!

Nói  xong,  ông  bước xuống  bảo  tòa  bỏ đi.  Bà  cư sĩ đang quỳ dưới đất, cảm thấy đây là bài pháp vô thượng vi diệu  nhất mà  bà  từng được nghe từ  trước  đến  nay. Bà suy nghĩ  phân tích  kỹ lưỡng như  sau:

“Ngu si có nghĩa là vô minh, mà vô minh là căn bổn của  mười  hai  nhân duyên; vì có cái  căn  bổn  vô minh này  nên  con người  ở mãi  trong bể khổ,  sinh sinh tử tử triền miên  không ngừng trong luân hồi, tất cả mọi khổ não đều  do đây mà phát khởi.”

Bà  cứ mãi  tinh tiến tư  duy  như  thế  không ngừng nên  ngay  lúc ấy chứng quả  A-la-hán.

Chứng được quả  vị rồi, bà cư sĩ muôn phần hoan hỉ, vào kho lấy ra một tấm thảm dạ lớn màu trắng để cúng dường  vị lão  tỳ-kheo, nhưng bà  tìm  khắp nơi  không thấy vị này.  Sự thật là vị này  xuống  tòa  xong đã bỏ về chùa Cây  Tùng  ngay, nhưng bà  cư sĩ vì mãi  chú  tâm suy  nghĩ  bài  pháp của  ngài  ban  cho nên  lúc đó không nhìn thấy ngài  ra về. Tìm mãi không thấy, nên  bà đinh ninh là vị này  có thần thông, vội vàng  mang lễ vật  lên chùa cúng  dường.

Lão tỳ-kheo về chùa rồi,  có người  vào báo có bà cư sĩ đến  tìm,  ông nghĩ  bà  này  lại  muốn nghe pháp nữa nên  không chịu  ra tiếp.  Bà cư sĩ cứ khăng khăng muốn gặp,  nên  người  vào thông báo lúc nãy  rất lấy  làm  khó xử, hỏi bà:

– Chẳng hay  bà nhất định gặp vị ấy để làm  gì vậy?

– Ngài  ấy đã giúp  tôi giải  thoát căn  bổn của  khổ,  vì thế  tôi muốn cúng  dường  cảm tạ.

Khi lão tỳ-kheo biết  bà không đến để đòi nghe pháp mới chịu  ra nhận cúng  dường.

Qua  chuyện này  mới biết,  dù  một  pháp hay  tất cả pháp, khi  nhân duyên hội tụ đầy  đủ,  chỉ cần  một  câu nói là người  nghe liền  có được lợi lạc  lớn, một  đời thọ dụng cũng không hết.  Nhân duyên chưa  đầy đủ thì dẫu lời nói như  hoa  sen  tuôn khỏi  miệng cũng  chỉ phí  công vô ích!

Truyện cổ Phật Giáo – Diệu Hạnh Giao Trinh Việt dịch

Các tin khác

Lịch hoạt động của chùa
Ajax
Liên kết website
Video Pháp Âm
Video Múa
Video Hình