Giỏ hàng đang trống ...

Đóng

HIỂU ĐẠO VÀ TU ĐẠO

Có hai  anh em  nhà nọ cùng  xuất gia  theo Phật. Họ tu một  thời  gian  thì  từ  từ  tách nhau ra,  mỗi  người  rẽ  sang một  đường  lối khác biệt nhau. Người  anh thì  rất tinh tấn hành đạo,  còn người em thì  hết  sức cố gắng  học hỏi để hiểu đạo.

Sau  một vài năm, người thì  chăm chỉ sớm tối, người thì  chỉ  lo nghiên cứu,  cả  hai  đều  có chỗ  thành đạt. Người  anh thì  chứng quả  A-la-hán, người  em  thì  đã thâm nhập Ba tạng kinh điển  của Phật pháp.

Tuy  nhiên, người  em  thường cho là  mình học rộng nghe nhiều, tự vỗ ngực khoe  khoang tỏ ra thông minh, làm  cho mọi  người  phải biết  đến  tên  mình, cho rằng như  thế  mới là vinh  dự. Khi người anh biết  điều  ấy rất lấy làm lo lắng  cho em, cảm thấy sự thành công của em mình không có triển vọng  tốt  đẹp,  nên  có lần  khuyên nhủ rằng:

– Thân người  khó  được,  gặp  Phật tại thế  cũng  rất khó.  Chính đức Phật đã  có nói, cơ hội mất thân người thì  ví như  mặt đất  mênh mông,  còn cơ hội được thân người thì  ví như  chút bùn  dính trên móng  tay. Bây giờ hiền đệ  đã  có thân người,  nên  lấy  việc  tu hành làm trọng, việc tìm  hiểu để sau, hiền đệ phải hết  sức thận trọng chọn lựa việc ưu tiên mà làm.

Người  em nghe nói thế  không thấy anh mình có lý nên  bỏ ngoài  tai,  còn bác bỏ rằng:

– Điều  huynh nói,  đệ nghĩ  không hẳn đã  đúng. Đệ cảm thấy sự hiểu biết  về Phật pháp của đệ tuy  chỉ như giọt  nước trong biển  cả, và tuy  chưa  vào được cốt tủy của  đạo,  song  đã  đi  thì  phải đi  cho  trót. Đợi đệ  tinh thông Tam  tạng giáo  nghĩa, đảm  nhiệm chức  vị “thầy của trời  người”, sau  đó tu hành cũng  chẳng muộn.

– Nhưng đời người vốn vô thường ngắn ngủi, lỡ như hiền đệ  chưa  học xong  Tam  tạng giáo  nghĩa đã  bị vô thường cuốn  mất thì  sao?  Cho nên  chuyện tu hành là chuyện cấp bách  nhất!

Nhưng người  em  vẫn   chấp   chặt vào  ý  kiến   của mình, không chịu  nghe lời khuyên của anh. Không  lâu sau, người  em  mắc  phải một  cơn bệnh quái dị, không có thuốc nào  cứu  chữa  chỉ còn chờ chết. Biết  là không thể  thoát chết, người em vô cùng khiếp sợ nói với người anh rằng:

– Lúc trước  tiểu đệ ngu  si đui  mù,  không chịu  nghe lời khuyên bảo của hiền huynh. Bây giờ đứng  trước cửa tử, tu hành không kịp nữa  rồi!

Người  em nói mà  nước mắt ràn rụa, xin  lỗi anh và không lâu  sau  trút hơi thở cuối cùng.  Người  anh niệm tình anh em,  bèn  nhập định quán sát xem  người  em thác sinh về chốn nào.

Khi  thấy người  em  đã  thác sinh vào  nhà một  ông trưởng giả, người anh bèn nghĩ  đến chuyện cứu độ em. Nhà của  người  trưởng giả  ở gần  một  ngôi  chùa, người anh bèn về ở đấy tu hành để dò xét chờ đợi cơ hội.

Trong đời sống  mới,  người  em  vừa  lên  ba  tuổi  đã được người anh cho quy y và dạy niệm  Phật. Đó là một đứa  bé thông minh khôn  ngoan, học đâu  biết  đó nên được mọi người yêu mến.

Khi  nó  được bốn  tuổi,  một  hôm  được bà  nhũ mẫu bồng  lên  chùa trên núi  thăm sư  phụ. Chùa tọa  lạc trên một ngọn  núi  cao, các bậc thang bằng đá thì  khúc khuỷu gập ghềnh, bà nhũ mẫu bồng đứa  bé trong lòng sơ ý vuột  tay, đứa  bé rơi  xuống  núi,  máu đổ thịt rơi, thân hình tan tác,  chết  một cách thê  thảm.

Ngay  trong sát-na nó lìa  đời, trong tâm sinh khởi niệm  ác, oán hận bà nhũ mẫu ôm mình không cẩn thận khiến cho phải gặp  tai nạn như  thế  này.  Vì niệm  sân hận trong tâm đó nên  chết  rồi là đọa  ngay  xuống  địa ngục.

Khi người anh biết được chuyện này,  thương xót đứa em bất  hạnh đã  đành, nhưng ông còn nhập định xem nó thác sinh vào chốn nào. Bỗng nhiên trong định, ông thấy em mình đã rơi xuống  địa ngục,  bất  giác than dài:

– Trong địa  ngục  khổ sở đến  chừng nào,  khó độ đến chừng nào!  Chư  Phật và  chư  Bồ Tát  còn  không cứu được, ta làm  sao cứu được hiền đệ đây!

Phật pháp khó được nghe, thân người khó được, mà một  khi  được rồi thì  có được bao năm? Chúng ta phải nắm bắt  cơ hội, cố gắng  tu hành. Trong đạo Phật, hiểu đạo  tuy  là  chuyện quan trọng nhưng thực  hành đạo càng  cấp  bách  hơn.  Nếu  đủ  nhân duyên, tốt  nhất là nên  tu và  học  cùng  một  lúc,  hành và  giải  phải được coi trọng ngang nhau. Bằng như  chưa  đủ nhân duyên, việc trước  mắt phải lấy  sự hành trì làm  trọng, kẻo vô thường chóng  vánh, hối không còn kịp!

 

Truyện cổ Phật Giáo – Diệu Hạnh Giao Trinh Việt dịch

Các tin khác

Lịch hoạt động của chùa
Ajax
Liên kết website
Video Pháp Âm
Video Múa
Video Hình